Thay pin đồng hồ
Từ bé đến lớn, mình luôn có một cái đam mê lạ lùng với thay pin đồng hồ.
Hồi bé, nhà mình có 2 cái đồng hồ, một cái đồng hồ cơ và một cái đồng hồ điện tử. Mình khá ghét không thích cái đồng hồ điện tử vì đối với 1 đứa bé, chưa biết đọc như mình thì nó vừa khó hiểu, toàn số là số vừa không nghịch được. Như cái đồng hồ cơ ý, mình chỉ cần biết cái kim nó chạy đến đoạn tầm 5h khoảng khoảng đó là mẹ về rồi, cái đồng hồ điện tử mình học mãi chả học được. Cái đồng hồ cơ nó tròn có 12 tiếng 1 ngày thôi. Hết 1 vòng là hết 1 ngày, cái đồng hồ điện tử, cứ bắt phải tính, 17 - 12 = 5h chiều, lằng nhà lằng nhằng. Lúc tháo xuống còn không nghịch được, đồng hồ cơ dễ nghịch hơn chỉ cần quay cái ốc ở đằng sau là kim nó quay rồi.
Thế nên mình luôn thích đồng hồ cơ hơn, mình cũng hay dành với mẹ việc thay pin đồng hồ. Nhưng mà nói thế, đến tận lớp 6 mình được tin tưởng giao cho trọng trách này, đó là thay pin đồng hồ. Nhiệm vụ của mình là mỗi năm một lần, chạy sang cái cửa hàng tiện lợi gần nhà, mua 1 đôi pin về bắc ghế rồi thay pin đồng hồ. Mỗi lần được làm thế, cảm giác tự hào lắm.
Lớn lên rồi, thì những cái như vậy, mặc dù nhiều nhà, đã không còn dùng đồng hồ cơ do cái tiếng ồn nói đem lại, nhất là vào mấy đêm mất ngủ và cái sự bất tiện khi phải thay pin nhưng mà mình vẫn giữ. Mình giữ cái sự bất tiện đó, nhà mình vẫn còn đồng hồ cơ, đơn giản là vì mình vẫn thích thay pin đồng hồ.
Change in meaning
Thay pin đồng hồ thì trước giờ vẫn vậy, nó là cái việc mà cả năm bạn làm có lần, nó nhanh nó gọn. Mặc dù làm ít, nhưng mà chả mấy khi sai cả, tại nó dễ. Nhưng mà, đối với mình, lớn lên việc có thể được pin đồng hồ lại khó hơn thay pin đồng hồ. Được thay pin đồng hồ, là bạn đã sống cả một năm. Đã không lựa chọn ra đi, hay từ bỏ mọi cái vì bất kỳ lý do gì. Ít nhất mình vẫn ở đây, vẫn vui vẻ thay pin đồng hồ. Vẫn cảm thấy biết ơn với những cái nhỏ nhặt trong cuộc sống, ít nhất mình còn khỏe, mình còn thời gian, mắt mình còn sáng dù phải đeo 1 cái đít trai 7 đi ốp trước mặt, mình vẫn còn được ngắm hoa, hay thỉnh thoảng đi lượn đường với bạn bè.
Mình luôn quên rằng, những cái nhỏ nhặt tưởng chừng như đơn giản mà luôn luôn khó hơn mình nghĩ nhiều và mình dùng việc thay đồng hồ để nhắc mình việc đó. Đi lượn đường ư, có những người bạn, rời khỏi đại học mình nghĩ chắc sẽ chả bao giờ gặp lại. Còn khỏe mạnh ư, cứ chờ 20-30 năm nữa xem, lúc đó 50 đi chơi loanh quanh cũng đã thấy xương khớp các thứ rồi, ngủ bắt đầu bớt ngon rồi và tóc cũng đã bớt xanh rồi, nghĩ thế để nhắc mà còn chăm ăn uống, tập tành. Còn sống là còn may rồi
Thay pin đồng hồ cũng để nhắc mình là 1 năm đã qua. Mình thấy nó là một thước đo một năm chuẩn hơn cả mấy ngày tết. Tại đối với mình, mấy ngày tết mình luôn bận bịu, đi gặp vài người bạn cũ, đi thăm thú họ hàng, ngày tết luôn ồn ào tiếng nhạc, nó không đủ trầm, để mình nhìn lại. Còn cái thay pin, bình thường mọi người nghĩ nó bất chợt lắm nhưng đối với mình thì không. Cả chục năm rồi, mình luôn mua đúng 1 loại pin, và vẫn dùng đúng 1 cái đồng hồ. Và thông thường, thì nó sẽ chạy hết khoảng tròn 1 năm, loanh quanh khoảng đó, năm ngắn năm dài. Năm ngoái mình lên hanoi vào 21/3, việc đầu tiên mình là thay pin đồng hồ. Năm nay cái đồng hồ ngừng chạy vào 16/3. Pin sẽ hết vào một cái ngày không đâu vào đâu, một ngày như bao ngày khác. Nhưng điều đó, có nghĩa là ngày đó đủ lặng, và nó cũng đủ random, để mình không quên cái bài học. Giống như giáo viên ý, kiếm tra định kỳ là lũ học sinh, đến gần ngày thi mới học, nhưng mà nếu kiểm tra lệch đi 1 tí, random đi 1 tẹo thì chúng nó chăm hơn nhiều.
Kết bài?
Thực ra mình viết một đoạn văn random thì cũng chả hy vọng kết bài có một cái câu chuyện gì đáng kể cả. Có lẽ mình chỉ mong là năm sau, mình vẫn sẽ còn ở đây và thay pin đồng hồ.